Cắt sáu lần mới biết mình cắt nhầm chỗ
Sửa CV cho vừa hai trang, mình cắt đi cắt lại sáu lượt mà vẫn ba trang. Đến lúc chịu ngồi đo thì mới thấy nội dung vẫn còn thừa chỗ, thủ phạm là một cái tiêu đề rơi cách đáy trang ba mươi mốt pixel.
Sửa CV cho vừa hai trang, mình cắt đi cắt lại sáu lượt mà vẫn ba trang. Đến lúc chịu ngồi đo thì mới thấy nội dung vẫn còn thừa chỗ, thủ phạm là một cái tiêu đề rơi cách đáy trang ba mươi mốt pixel.
Đợt viết E2E cho luồng onboarding rồi soi lại toàn bộ trang admin. Unit test của mình không sai, nó chỉ không bao giờ hỏi cái câu quan trọng nhất là ghép hết lại thì có ai đi qua nổi không.
Mỗi task, mỗi POC đều đứng trước vài phương án. Mình từng nghĩ lập bảng chấm điểm là làm việc khách quan, cho tới lúc nhận ra mình toàn chỉnh trọng số cho ra đáp án mình thích từ đầu.
User mới về nhưng chẳng ai làm gì cả. Phản xạ đầu tiên của mình là dạy họ kỹ hơn. Hoá ra họ không muốn học, họ chỉ muốn biết bao giờ thì có tiền.
Tính năng chống gian lận mình để AI code rồi bỏ ngỏ. Giờ có user rồi mới ngồi soi lại, và hoá ra cái gate đó chưa chặn được ai bao giờ.
Cache không phải liều thuốc bổ cho mọi vấn đề hiệu năng. Vậy khi nào mới là thời điểm vàng để dùng nó?
Bài làm của thí sinh Tạ Mạnh Quyền, SBD 0100140691, Lớp cuộc đời 1